Thương hoài nơi xa vắng

Được đăng bởi Nhãn: vào lúc
Anh đã khép cho mình cánh cửa
Phía buồng tim vốn hoang hoải tột cùng
Mong gì nữa yêu thương về kết tủa
Mây của trời, gió mãi thuộc không trung..
Bằng Lăng đã giở mình bên cánh Phượng
Tím cả chiều hoang cho Sen trắng cô đơn
Trời tháng Năm mưa cách xa biền biệt
Nắng vàng đâu sưởi ấm
một linh hồn
Này Mít Ướt em về đi kẻo lỡ
Chuyến đò xưa vị lữ khách đã già
Bộ vest trắng mắt buồn in mặt nước
Thương hoài nơi xa vắng
ngập cỏ hoa..


Chia sẻ cho bạn bè :

Các bài liên quan




Đăng nhận xét

Back to Top