NGƯỜI ĐÀN BÀ MỘT MÌNH ĐI QUA PHONG SƯƠNG

Được đăng bởi Nhãn: vào lúc
Em đi qua những cung đường bão giông
Về tự hỏi lòng đang buồn hay vui thế
Hình như có vài giọt nước mắt lăn rất trễ
Mà ngạo nghễ cười soi má hồng trước gương...
Người đàn bà một mình đi qua phong sương
Sá gì chút vấn vương lại cho phép mình yếu đuối
Chỉ là lắm khi trên đường dài rong ruổi
Thương lấy thân nên nghỉ ở trạm dừng.
Bao nhiêu người đàn ông đã từng
Thề hẹn sẽ yêu thương, ước nguyền se duyên kết tóc
Lật ngửa dăm quân cờ mới hay toàn tán dóc
Mới hay cóc cần một chữ tình
lòng vẫn hẳn hân hoan...
Cầu bao nhiêu vinh hoa, ước bao nhiêu giàu sang
Lắm khi cứ ngỡ ngàng chẳng còn là mình nữa
Đứa con gái một thời dám quăng mình vào bão lửa
Nay lại sợ một lời người mà nén ruột gan.
Qua bao nhiêu xuân xanh về xếp nếp nhăn lại cho đường hoàng
Bỗng thấy lòng mình hình như vẫn đang còn trẻ
Mới ngộ rằng, à ra cuộc đời hay ho đến thế
Đời quăng quật mình cũng cốt để dạy mình đứng lên.
Đứng vững vàng ngay cả khi chẳng cần ai kề bên
Bước trên đường thênh thênh dù có khi lòng cô đơn đến lạ
Nhịn một lời chẳng phải sợ người ta gì cả
Mà chả thèm chấp nhặt miệng lưỡi thế gian.
Mà để mỗi đêm về lòng tự thấy hân hoan...

Chia sẻ cho bạn bè :

Các bài liên quan




Back to Top