Ai Rồi Cũng Khác

Được đăng bởi Nhãn: vào lúc


Đi mòn gót con tìm về với Mẹ
Về lại thăm dòng sông nhỏ quê mình
Mùa nắng cháy cánh đồng khô nứt nẻ
Con sáo buồn...nên nó cũng lặng thinh..!

Đường về nhà mấy ai đành quên được
Nơi Mẹ quê từng tay bế tay bồng
Gió mùa thu cùng lời ru dịu ngọt
Đi xa rồi...nỗi nhớ bỗng mênh mông..!

Con dù lớn vẫn chỉ là đứa trẻ
Muốn yêu thương và nũng nịu bên người
Con dù lớn vẫn là con của Mẹ
Vẫn dại khờ...như cái thuở nằm nôi..!
Ai Rồi Cũng Khác

Chia sẻ cho bạn bè :

Các bài liên quan




Đăng nhận xét

Back to Top