TÔI MUỐN HÒA BÌNH CHỨ CHẲNG MUỐN CHIẾN TRANH

Được đăng bởi Nhãn: vào lúc
Chúng tôi có biết gì đâu
cứ nghe đến chiến tranh là hình dung ra cảnh bắn nhau hoành tráng
là nghĩ đến những anh hùng trận mạc
thoả sức vẫy vùng giữa làn đạn mũi tên

Nhưng khi nhìn vào mắt Mẹ ngồi bên
nhìn Ông Bà, nhìn những người già đã kinh qua khói lửa
tôi không còn hình dung ra thế nữa
chỉ thấy nỗi đau

Anh hùng chiến trận là con cháu họ chứ đâu
cũng từng là những đứa trẻ hồn nhiên như tôi đấy
nhưng tuổi thơ, những ngày bình yên đâu kéo dài được mấy
phải gạt nước mắt chào nhau

Rồi bom đạn xé nát những nỗi đau
những tấm giấy báo tử đường xa chưa về kịp
những người con người cháu tiếp theo đã khoác ba lô bước vào binh nghiệp
lại chẳng hẹn ngày về...

Thôi quá đủ rồi những nỗi ê chề
những cuộc chia ly, những bia mộ mang tên là Liệt sĩ
những ngàn vạn người dưới đất sâu thân thể còn không lành lặn mà yên nghỉ
chúng tôi muốn Hoà Bình...


Chia sẻ cho bạn bè :

Các bài liên quan




Back to Top